Người phụ nữ bán nhà để được làm “mẹ” của hàng trăm chú chó mèo bị bỏ rơi ở Đà Nẵng

1 tháng trước

Suốt 10 năm qua, một người phụ nữ trẻ ở Đà Nẵng đã âm thầm cưu mang hàng trăm chú chó mèo bị bỏ rơi, bệnh tật và cho chúng có một “gia đình”.

Cô “tiên” tái sinh đàn chó mèo bất hạnh

Căn nhà nằm trơ trọi giữa bãi đất trống, cách xa trung tâm thành phố Đà Nẵng hơn 40km của chị Lê Thị Thanh Chi (39 tuổi) là nơi “dưỡng thương” của hàng trăm chú chó mèo vô chủ, khuyết tật ở Đà Nẵng. Suốt 10 năm qua, chị Chi đã âm thầm đóng vai “mẹ” của những vật nuôi bị bỏ rơi, hắt hủi này.

Chúng tôi tìm đến thăm chị Chi vào một buổi chiều đầu năm mới, đúng lúc chị đang bôi thuốc cho một chú chó nhỏ vừa được nhặt từ vệ đường về. Thấy tôi thắc mắc vì bàn tay của mình bị sưng đỏ, in hằn vết dấu răng, chị Chi cười hiền nói: “Sáng nay 1 bạn sinh viên điện báo có chú chó nhỏ có ghẻ lở bị vứt ngoài đường Trường Chinh từ đêm qua, tôi liền chạy đến. Chắc do đói bụng, lại đang bị “kích động” nên lúc tôi lại bắt thì bị nó cắn đó. Bản năng mà, thường thì chó hay mèo nào khi mình bắt, chúng cũng phản kháng ghê lắm. Nhưng không sao, tôi bị cắn hoài à. Kệ, mình ráng chịu đau tí, đưa nó về chăm sóc chứ để nó chạy mất thì không biết ‘số phận’ sẽ ra sao nữa”, vừa nói chị Chi vừa vuốt ve chú cún nhỏ đang nằm trong lòng mình.

Thấy “thành viên mới” được “cưng chiều”, dường như “ganh tị”, những chú chó mèo khác liền chạy đến vây lấy “mẹ” Chi, rồi vẫy đuôi và sủa ầm ĩ. Hiểu ý, chị Chi liền đưa tay xoa đầu, dỗ dành từng “đứa con” của mình.

Chị Chi chia sẻ, như “mắc nợ”, không biết tự bao giờ, mình lại có một tình thương đặc biệt dành cho những con vật bất hạnh như vậy. Chị kể, cách đây 10 năm, trên đường đi làm về, gặp chú chó mắc bệnh, gầy trơ xương, bị chủ vứt bỏ giữa đêm mưa. Nghe tiếng kêu khắc khoải, thê lương của con vật bị hắt hủi khiến chị động lòng trắc ẩn. Chị dừng xe, chạy lại ôm nó về nhà chăm sóc như chăm đứa con nhỏ tự mình đứt ruột sinh ra.

Và rồi, sau lần ấy, chị lại có thêm rất nhiều lần “không kiềm lòng được” nữa. Cứ thế, suốt 10 năm qua, chị đã âm thầm lượm nhặt hàng trăm chú chó mèo về nuôi, tận tình chăm sóc và thương yêu chúng đến độ gọi là con, xưng mẹ.

Theo chị Chi, khi mới bắt đầu công việc cứu trợ chó mèo, chị bị gia đình phản đối kịch liệt. Để thuyết phục, chị đã “lập mưu” rủ chồng cùng đi cứu các chú chó, khiến anh dần bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Và, “mưa dầm thấm lâu”, đến nay chồng và 2 con cũng đã mở lòng và trở thành tình nguyện viên, hằng ngày thay phiên nhau phụ chị chuẩn bị thức ăn, tắm rửa và dọn dẹp.

Đặc biệt, cách đây 3 năm, do số lượng chó mèo ngày càng đông khiến hàng xóm thường xuyên phàn nàn về tiếng sủa ồn ào và mùi hôi. Để “các con” của mình tiếp tục có nơi nương tựa, chị Chi đã quyết định bán căn nhà tại trung tâm thành phố, và tìm thuê một nơi rộng rãi, cách xa khu dân cư. Hiện, mái ấm của chị đang cưu mang gần 100 chú chó và hơn 10 chú mèo.

Chị Chi cho biết thêm, đa phần những con vật lúc mới được mình cứu về thường “không ai dám nhìn” vì quá xấu xí hoặc người đầy thương tích. Thế nhưng qua bàn tay chăm sóc tận tình của chị, dần dà chúng đã có một bộ dạng khác.

Mỗi bé được đặt cho một cái tên khác nhau rất dễ thương như: Misa, Hải Vân, Sói vàng, Đen… Thông thường, chị Chi sẽ dựa vào hoàn cảnh và điểm đặc trưng của từng bé để đặt tên cho dễ nhớ. Mặc dù số lượng các con rất đông nhưng mỗi khi hỏi đến đứa nào, chị đều có thể kể một cách rành mạch câu chuyện của bé đó.

“Mỗi ngày thấy các con bình phục và sống tốt là tôi thấy hạnh phúc rồi”

Theo như lời kể của chị Chi, mỗi bé ở đây đều có hoàn cảnh rất đáng thương. Có bé bị chủ bỏ lại, phải đi lang thang và ăn toàn sỏi đá, rác rưởi để sống. Có những bé khi được cứu trợ đã bị mù cả 2 mắt, teo cơ hai chân sau hoặc bị các vết thương khác rất nặng.

“Các con ở đây đa số đều là những ca ‘khó nhằn’, nhiều bé phải chữa trị lâu dài và mất cũng kha khá tiền mới cứu sống được. Sau khi cứu thành công, bé nào hồi phục tốt và có người đến nhận nuôi thì tôi sẽ cho, còn những bé nào bị tàn tật nặng, không ai nhận thì tôi sẽ nuôi suốt đời luôn”, chị Chi chia sẻ. Nói là vậy, thế nhưng không phải ai chị Chi cũng tin tưởng giao “đứa con” của mình. Mỗi lần có ai đến xin, chị đều tìm hiểu đầy đủ thông tin, thấy an tâm mới giao chó, mèo cho họ chăm sóc.

Ôm lấy một chú chó chỉ còn 3 chân trên tay, chị Chị cho biết chú chó tên là Sói Vàng, là một chú chó hoang bị xe tải cán ngang trên đường và được một bạn sinh viên gọi điện cho chị kêu cứu, khi nghe được cuộc điện thoại, chị đã cùng một người bạn đi ngay đến địa điểm để cứu chú chó. Khi đến nơi chị hoảng hồn khi thấy bé Sói Vàng đang nằm trong vũng máu, một chân thì bị thương rất nặng. Nhận thấy tình trạng nguy kịch, chị Chi đã dùng mọi biện pháp để có thể đưa Sói vàng đến trung tâm thú y gần nhất để cứu chữa.

“Sau lần đó, Sói Vàng chỉ còn 3 chân thôi, đến nay bé vẫn còn ám ảnh về việc đó nên tôi quyết tâm sẽ nuôi luôn bé này suốt đời, tôi muốn bù đắp tình yêu thương cho bé được nhiều hơn. Nói thật, chăm sóc tụi nhỏ cũng cực lắm, nhưng mỗi ngày thấy các con bình phục và sống tốt tôi thấy hạnh phúc rồi”, chị Chi mỉm cười nhìn chú chó của mình một cách trìu mến.

Tất cả những chú chó, mèo này chị Chi đều coi như là “con đẻ” của mình. Hàng ngày, chị đi làm công việc bán đồ ăn vặt, nhưng khi về nhà chị lại vừa là “vú em”, kiêm luôn bác sĩ chăm sóc bầy chó, mèo.

Mỗi ngày, chị thức dậy từ 5 giờ sáng để bắt đầu một ngày tất bật, thăm nom, kiểm tra sức khỏe từng “đứa con” đặc biệt của mình, dọn vệ sinh, phun khử trùng chuồng trại, rồi cho chúng đi chơi. Buổi trưa chị tất tả nấu ăn và tỉ mỉ phân chia thành từng suất theo khẩu phần riêng cho từng bé.

Khi tất cả mọi việc xong xuôi, từ 18 giờ chiều đến 22 giờ tối, chị mới tranh thủ tập trung cho việc buôn bán online, đó là nguồn sống của gia đình và cả những “đứa con” mà chị cứu về. Tuy nhiên, có nhiều hôm đang ship hàng mà nhận được tin báo có chó mèo cần cứu hộ thì chị lại bỏ dở việc, xin lỗi khách cho hẹn lại lần sau.

Theo tính toán của Chi, chi phí để lo cho “vương quốc chó mèo” của mình thường dao động từ 9-12 triệu đồng/tháng, bao gồm cả tiền ăn uống và khám chữa bệnh. Số tiền này được trích ra từ thu nhập hàng tháng của chị và chồng.

Biết được tấm lòng của chị, thời gian gần đây, nhiều người đã âm thầm hỗ trợ, góp sức cho chị. Thế nhưng, cũng có vài lời đàm tiếu, dị nghị cho rằng chị nhận chó, mèo về để “trục lợi”, rồi “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Bỏ ngoài tai những gièm pha, chị Chi bộc bạch dù ai nói thế nào đi nữa thì với mình hạnh phúc lớn nhất là nhìn thấy đàn chó mèo được khỏe mạnh, có đủ thức ăn là chị vui lòng.

10 năm miệt mài với công việc không tên, hiện chị Chi đã trở thành “tổng đài” nóng của cộng đồng người yêu động vật tại Đà Nẵng. Bất kể nắng mưa, sớm tối, cứ hễ có điện thoại nhờ cứu trợ là chị lại lập tức lên đường. Chiếc xe wave cũ luôn là bạn đồng hành cùng chị rong ruổi trên hành trình cứu vớt, tái sinh chó mèo tàn tật, bị vứt bỏ.

Giờ đây, với chị Chi, việc cưu mang chó, mèo bất hạnh, rồi tìm cho chúng một nơi được yêu thương đã trở thành một phần không thể thiếu mà có lẽ suốt quãng đời còn lại, chị vẫn sẽ đồng hành cùng chúng như người “mẹ” chăm lo cho “đàn con nhỏ” của mình vậy.

Từ khóa:

Cùng chuyên mục