Bà cụ bán khăn giấy ngủ vỉa hè chi 50k/ngày để gửi chó mỗi đêm: Sợ ngủ quên bị câu ⅿất

2 tháng trước

Càng về già, tuổi càng cao con người càng cảm thấy mình cô đơn hay thậm chí là cô độ.c. Đặc biệt là những cụ già không nơi nương tựa, sống ở vỉa hè hoặc gầm cầu. Nhìn thấy cảnh này không ai không khỏi đ.au lòng.

Vì vậy, những con chó, con mèo được họ chọn làm bạn lúc về già bởi có lẽ chúng không vô cảm, không phán xét hay luôn trung thành không bao giờ bỏ mặc họ. Chắc chắn cũng vì một lí do nữa chính là nó có thể xua tan đi sự cô đơn hay xoa dịu nỗἰ đꭤᴜ khi về già.

Câu chuyện của một cụ bà bán khăn giấy ở Thành phố Hồ Chí Minh đã minh chứng cho điều đó. Bà yêu thương chú cún như con ruột của mình. Thậm chí, bà chưa từng dám tiêu phung phí nhưng lại sẵn sàng bỏ ra 50 nghìn vì nó mỗi ngày.

Mới đây, tɾên-ⅿᾳnɡ vừa lan truyền hình ảnh một cụ bà cũng chú chó tên là Bích bên nhau mỗi ngày khiến cộng đồng mạng không khỏi thích thú. Bà cụ nhìn có vẻ đang ở cái tuổi gần đất xa trời rồi, buôn bán nơi lề đường và ngủ ở vỉa hè, thực sự trông cuộc sống của bà rất κҺό κҺăn.

Bà bán khăn giấy ngay tại khu vực ɓệnҺ νἰện nên môi trường tấp nập và rất phức tạp. Tuy nhiên bên cạnh bà mỗi ngày là Bích, vừa là một người bạn vừa là một chú chó khôn ngoan và trung thành.

Cứ đến tối thì bà lại gửi Bích vào một tiệm thú y gần đó với giá 50 nghìn, còn bà thì nằm ngủ ở vỉa hè. Khi được hỏi lí do thì bà bảo tại vì sợ bọn tr.ộm b.ắt “con” đi trong lúc bà ngủ ꜱꭤʏ.

Thấy vậy, rất nhiều người tỏ ra thương xó.t và cảm động trước hoàn cảnh cũng như tình cảm của bà dành cho chú chó cưng. Ngay cái tên bà đặt cho thú cưng cũng cảm nhận được bà yêu nó đến chừng nào rồi. Bà coi nó như một con người, chăm lo và yêu thương nó hết mực.

Cụ bà ngồi bán nơi vỉa hè

Chắc hẳn, có nhiều người lại cảm thấy rằng bà như vậy là không đúng, không nên bởi thân mình n ᴜ ô i còn chưa xong, sao bà lại dám dành toàn bộ “tài sản” của mình để n ᴜ ô i một chú chó cơ chứ.

Thế nhưng, cuộc đời mà, mỗi người mỗi suy nghĩ, mỗi sở thích khác nhau.

Hơn thế nữa, đâu ai biết được cảm giác cô đơn khi về già nó như thế nào? Cuộc đời ngh.iệt ng.ã là vậy, đến tuổi thập cổ lai hy rồi con cháu không có, gia đình không có thì một chú chó cưng cũng đủ làm ta hạnh phúc.

Không ai biết Һᴏàn ᴄ ἀnҺ ɡἰꭤ đìnҺ của bà như thế nào, con cháu của cụ ở đâu, chấp nhận ngủ ở vỉa hè để bán khăn giấy thế nhưng một điều mà ai cũng biết đấy là cụ đã và đang trải qua một cuộc sống cực kì thiếu thốn và rất κҺό κҺăn.

Chú chó cưng Bích

Chính lúc này, Bích lại đến bên bà, an ủi và động viên bà thật nhiều. Mặc dù nó không biết nói, nhưng chúng ta có thể cảm nhận được Bích không chê chủ nghèo, luôn vui vẻ và ngoan ngoãn ở cạnh chủ. Bích là bạn, là “con” và đặc biệt là động lực khiến bà vui vẻ, lạc quan mỗi ngày bởi an ủi một điều đó chính là bà không đơn đ.ộc trên cuộc đời này.

Bởi vậy, nếu ⅿất Bích thì bà sẽ sống thế nào đây? Chắc chắn bà sẽ rất buồn, đ.au khổ và tuyệt vọng gặm nhấm nỗi cô đơn từng ngày.

Vì vậy, mỗi ngày cụ bấm bụng tiêu 50 nghìn vì Bích quả thực là rất đáng.

Câu chuyện lại nhắc ta nhớ về cụ bà Lê Thị Quý, 80 tuổi ở quận Bình Thạnh, TPHCM sống đơn đ.ộc nhưng hơn 60 năm qua bà đã cưu mang hàng chục chó và mèo hoang.

Hằng ngày, dù tuổi đã cao nhưng bà vẫn nhọ.c nhằn kiếm gom thức ăn, kiếm cơm cho những đứa “con” của mình.

Bà Quý nhìn những đứa “con” bé nhỏ của mình một cách trừu mến

“Tôi chuẩn bị hết rồi, trong mảnh giấy có ghi lời nhắn và số điện thoại của cái cô làm trại chó mèo ở Củ Chi. Hôm nào gọi cửa không thấy tôi trả lời, biết tôi ch.ết trong này, thì vào gọi trên đó họ xuống chở chúng đi. Còn tôi sao cũng được.” Bà chia sẻ về dự định cuối đời của mình.

Nghe bà nói xong, không khỏi xú.c động vì lòng yêu thương động vật của bà. Bà bảo “sao cũng được” nghe rất đ.au lòng bởi bà không quan tâm đến mình như thế nào nhưng lại cực kì quan tâm đến những đứa “con” của mình. Chỉ cần chúng sống tốt là đủ.

Quả thực những người già cơ nhỡ, không nơi nương tựa, sống cô đơn cuối đời rất đ.áng thương. Tại sao họ sống thiện lương như vậy mà cuộc đời ngh.iệt ng.ã đến thế? Thế nhưng, may mắn thay ông trời lại bù đắp cho họ những con vật nhỏ bé để bầu bạn.

Cách đây không lâu tôi có đọc được một bài báo viết về một chú chó trung tên là Captain, dù chủ đã m.ất gần 6 năm nhưng chú vẫn đứng ở bi.a m.ộ của chủ và không rời đi. Đến nay, đã 10 năm nhưng chú vẫn đứng canh ở đấy.

Qua nhiều năm, Captain được người trông coi nghĩa trang tôn trọng và yêu quý cho nên hằng ngày được ăn uống đầy đủ, mỗi năm đều được tiêm chủng. Bây giờ, Captain đã 15 tuổi và bị m.ù nhưng ngày ngày vẫn ngồi ở m.ộ chủ như đợi đến ngày họ đoàn tụ.

Ông Hector Banegas-người chăm sóc nghĩa trang, chᴏ biết: “Thật mầu nhiệm làm sao khi Capitan có thể đi cả đoạn đường dài và tự tìm được mộ của chủ. Tôi nghĩ có thể con chó đã ϲảm nhận được linh hồn của người chủ, họ liên hệ với nhau bằng ϲáϲh nào đó và khiến con chó tìm đến được ngôi m.ộ”.

Thật sự những con vật có tình cảm mãnh liệt không khác gì con người, chỉ khác là chúng không thể nói được để bày tỏ cảm xúc của mình mà thôi. Vì vậy, những con vật trung thành, không bao giờ bỏ mặc chủ đã được nhiều cụ ông, cụ bà chọn để làm bạn, làm “con” và để yêu thương.

Từ khóa:

Cùng chuyên mục